Sunday, 23 June 2013

Nháp

Trời mưa, tôi mở facebook và blog, định bụng sẽ viết một cái note gì đó. Thế rồi, liếc vào danh mục "Nháp", tôi chợt nhận ra mình có tổng cả thảy hơn 20 bản. Tôi đọc lại, chậm rãi, từng cái một, có cái được viết đã từ rất lâu rồi, có cái mới chỉ vài ba ngày trước.

Có những chuyện tôi đã quên béng đi rồi, như câu chuyện kể về một thành phố biển đang "ngủ trưa", đẹp, yên tĩnh và buồn trong trẻo đến lạ kì. Chuyện khác, trong một cái note khá u ám, tôi kể về một cuộc sống bị bủa vây bởi những nỗi sợ hãi. Chuyện đó xảy ra đã mấy năm, đọc lại tôi vẫn không hình dung nổi đã có những lúc mình bất an đến vậy. Rồi những cái note khác, cái thì về những dự định cho công việc, cái thì về những chuyện vẩn vơ buồn bã, trống rỗng hay những khoảnh khắc hạnh phúc, vui tươi. Nhiều hơn cả là về mùa, về những chuyến đi, và về chuyện tập tành thể dục. Hình như, do tâm trạng phụ thuộc vào thời tiết, tôi hay thích viết về sự đổi mùa và chuyện mưa mưa nắng nắng. Đếm sơ sơ, tôi có cả thảy năm hay sáu bản nháp gì đó rặt về mỗi chuyện quay vòng xuân hạ thu đông. Những đoạn viết chắp vá, rời rạc, lủng củng thế mà gợi cho tôi biết bao nhiêu là kí ức.

Thế rồi cũng từ những đoạn nháp ấy, tôi, có phần đau xót, nhớ lại bao nhiêu dự định bất thành. Có những cái tôi đã thật hăm hở, định thế nọ định thế kia, mãi, đến giờ vẫn chưa làm được. Có cái, đã đi được một chặng đường rồi, cuối cùng lại bỏ dở. Chả thế, có người đã từng có ý định đổi tên tôi thành "thị Định" khi tôi suốt ngày nói "định làm một cái gì đó" và rồi chả bao giờ câu chuyện đó được bắt đầu. Nhưng cũng, chả biết nên buồn hay vui, tôi nhận ra rằng, càng ngày tôi càng ít dự định hơn, và ngay cả có, cũng không được hào hứng như trước. Thậm chí, trong một cái nháp cách đây chừng bốn tháng, chả hiểu ra sao và bối cảnh thế nào, tôi bắt đầu bằng một dòng "Tôi ghét những kẻ suốt ngày hỏi tôi về kế hoạch tương lai", và chỉ vẻn vẹn mỗi dòng ấy. Vắt óc tôi cũng không nghĩ ra nổi ai đó, hay chuyện gì đó đã làm tôi bực bội đến mức ấy.

Rồi tôi cũng cố lí giải xem vì sao tôi lại có nhiều bản nháp đến vậy. Hẳn có cái thì tôi đang viết dở, và rồi bận một việc gì đấy, loay hoay rồi lại quên. Cũng có những bản nháp tôi đã trở đi trở lại đến bao nhiêu lần, mà rồi, chả hiểu vì một lí do nào đó, không thể nào hoàn thành được. Tôi, thành ra mắc nợ một vài người bạn với quá nhiều “note hứa”. Dĩ nhiên, viết là một việc khó. Duy trì được một mạch hứng thú với một cái gì đó lại cũng là một chuyện chả dễ tẹo nào. Không riêng gì viết lách, dạo này, cái gì tôi cũng cứ làm một cách lở dở. Hôm nay tôi ngồi đếm mình có 8 cuốn đọc dở trên giá sách, 3 bản ebook cũng đọc mãi chưa xong, dăm ba bộ phim coi dang dở (vì đến gần đoạn cuối thì tôi lăn ra ngủ), học hành, công việc, gia đình tất tần tật cũng chưa đâu vào đâu... Tôi thực sự bắt đầu cảm thấy mình thiếu kiên nhẫn để hoàn thành một công việc cần đến độ tập trung cao cả về thời gian và sức lực. Và quan trọng nhất, tôi sợ phải nghĩ đến tương lai, tôi sợ những bản nháp chất đầy như đống gạch ngày xưa bố tôi gom góp năm này qua năm khác để xây nhà.

Cuộc sống của tôi hình như ngày càng nhiều những khoảng trống. Và, để nhanh chóng lấp đầy nó, thế giới của tôi bị nhồi nhét chật cứng bởi ti tỉ thứ, mỗi thứ một tí, tí âm nhạc, tí truyện, tí thơ, tí sách khoa học, tí vui chơi, tí thể dục, tí hẹn hò, tí chát chít, tí trà, tí cà phê... Và rồi, cái kho thời gian của tôi ngày càng bị chia nhỏ, vụn vặt, tỉ mủn. Thành ra, một năm đã qua, cái đống nháp của tôi ngày càng nhiều hơn. Đời vẫn rất dang dở.

Lần sinh nhật năm ngoái, một người bạn thân của tôi hỏi ý là, đã đến tuổi này, điều gì làm tôi thấy tự tin nhất, tôi trả lời không một chút lưỡng lự "mình giỏi nhất là nhảy dây". Chuyện đó, tôi có ghi lại đàng hoàng, đương nhiên cũng là dạng nháp. Năm nay, bạn lại hỏi, câu trả lời của tôi, sau một thôi một hồi trầm tư nghĩ ngợi, vẫn lại là "nhảy dây". Câu chuyện được nháp năm ngoái, mang ra so với lại năm nay cho tôi thấy rõ, thời gian thì trôi đi mà đời tôi thì chả cải thiện được gì nhiều. Và rồi, tôi cũng chợt dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ, dăm bảy năm nữa, liệu bạn tôi, mỗi lần sinh nhật, lại cứ day đi day lại câu hỏi đấy, đến khi mà tôi không còn có thể tung tẩy nhảy nhót khỏe khoắn được như giờ nữa, liệu tôi còn có gì để nói về sự tự tin. Rồi cũng chính suy nghĩ này, cách nào đó, lại đưa đẩy tôi đến với những kế hoạch, những sự sắp xếp cho tương lai. Và thế là, tôi đâm ra bực bội với chính mình. Vì, tôi lại sợ cái đống nháp, y như cái đống gạch. Thôi nhé, tôi dừng chuyện gạch ngói, và thống nhất từ giờ trở đi tôi chỉ nói chuyện về ngày hôm nay thôi.

Ngày hôm nay, ừ thì ngày hôm nay là một ngày mưa. Sáng dậy tôi quờ tay với cái điện thoại liếc một vòng tin từ bè bạn, đâu đâu ai ai cũng ca cẩm chuyện mưa. Mưa thì rõ là chán. Đọc sách, xem phim, viết lách hay học hành tất tật đều chả có gì hứng thú. Tôi đổi sách xoành xoạch, không tìm được cuốn nào đọc được quá mười trang.

Nhưng rồi, bất chợt, một người bạn nhắn tin. Bạn ấy, chả hiểu vô tình hay hữu ý, gửi những tin nhắn rất vần vè, kiểu như, bạn đang ngồi trong một căn phòng trọ trong một thành phố xa xôi nào đó mà “Mưa rơi trên mái tôn”. Tôi ngồi thừ ra, định bụng nhắn lại những vần sến sủng kiểu như “cóng lạnh những nụ hôn”. Nhưng mà rồi thì là rằng, cái vần “ôn’ nghe thật khó để tiếp tục. Tôi đành bỏ dở đấy. Tôi nhắn lại, bên này, tôi đang chìm đắm “nghe mưa ngoài mái hiên”. Rồi bỗng dưng, một loạt “iên” ùa về như thác: liên miên, xiên xiên, điên, biên, tiên, niên, viên, thiên… Tôi choáng ngợp và bỗng nhiên đờ hết cả người. Hóa ra là, có lúc ta dừng lại vì bế tắc. Lúc khác, với quá nhiều cái để lựa chọn thì kết cục, ta được một đống toàn nháp là nháp.

1 comment:

  1. hoặc có thể lựa chọn gel tẩy da chết
    hay là dùng muối tẩy tế bào chết
    Còn nếu bạn bị rạn da có thể dùng kem trị rạn da hiệu quả
    Việc chăm sóc da bằng kem chưa hoàn toàn hiệu quả. Nên sử dụng phương pháp tẩy tế bào chết
    loại bỏ tế bào da chết để hấp thụ kem dưỡng da hiệu quả. Khuyên bạn nên sử dụng kem tẩy tế bào chết tốt nhất
    hoặc có thể lựa chọn gel tẩy tế bào chết cho da mặt

    ReplyDelete